Ai chở mùa qua phố
Tháng sáu mưa và rêu
Em ghé đời phổ độ
Phóng sanh giọt tình yêu.
Nóng như là thiêu đốt
Tro mười năm chưa phai
Có ai ngờ gặp lại
Âm ỉ buồn khoan thai.
Ta tưởng mình gỗ đá
Sau nhiều năm chia hai
Em là loài man dại
Kéo dài, đau và thương.
Phố chảy về muôn hướng
Mùa chạy vào trăm phương
Ta sống mòn tận hưởng
Vết đau tình thê lương.
Sau tháng ngày định lượng
Cạn hết rồi yêu thương
Cuối con đường đổ nát
Xác xao chút linh hồn.
Phía ta còn bận rộn
Phục hưng miền đơn côi
Ta nhận về lầm lỗi
Mùa mãi là chia phôi!
Nguồn : Trịnh Sơn.


41