Trong hội họa Á Đông, vẽ chim ưng quan trọng nhất là phép "Điểm tinh" (chấm nhãn cầu). Đôi mắt này không chỉ là cơ quan thị giác, mà là cửa sổ của ý chí:
Cái nhìn "Ưng mục": Ánh mắt không nhìn vào hư không mà xoáy sâu vào một điểm xa xăm, thể hiện nhãn quan sắc sảo của bậc trí giả, kẻ có khả năng nhìn thấu hồng trần và nắm bắt thời cơ khi thiên hạ còn đang mơ màng.
Sự tĩnh lặng trước cơn bão: Dù đôi cánh đang xếp lại, nhưng độ sắc lạnh và cương trực trong ánh mắt cho thấy một tinh thần "Tĩnh như xử nữ, động như thoát thố" (Tĩnh như thiếu nữ, động như thỏ chạy). Đó là cái thần của kẻ nắm giữ quyền uy mà không cần lộ diện.
Bút pháp tinh tế: Chỉ bằng vài nét mực đậm nhạt cực kỳ tiết chế, họa sĩ đã đặc tả được độ tròn, sâu và vẻ uy nghiêm của loài chim đứng đầu bầu trời.
Đôi mắt ấy biến bức tranh từ một cảnh vật tĩnh lặng trở thành một thực thể đang "sống", đang quan sát và đang đối thoại với người thưởng lãm
4